Đức Thọ là vùng đất địa linh nhân kiệt, giàu truyền thống lịch sử và văn hóa. Với bao tên làng, tên người đã đi vào ịch sử. Bến Tam soa nơi hợp lưu của 2 con sônng Ngàn Phố, Ngàn Sâu tạo nên con Sông la xanh trong thơ mộng. Bao con người sinh ra từ mảnh đất này đã đổ mồ hôi, nước mắt và máu để xây dựng nên quê hương Trần Phú, để cho Đức Thọ đi vào tâm thức của muôn người trên vạn nẻo non sông.

Trang thông tin điện tử ngành giáo dục Đức Thọ được xây dựng và vận hành hoàn toàn miễn phí bởi Công ty Truyền thông Trực tuyến Việt Nam.


Chúc mừng ngày Phụ nữ Việt Nam 20-10 Chao mung nam hoc moi
 DANH MỤC CHÍNH  
 LIÊN KẾT TRƯỜNG 
 DÀNH CHO QUẢNG CÁO 
 LIÊN KẾT NHANH 
 Kế hoạch công tác 
Kế hoạch công tác tháng 10-2015


 Thông báo - Giấy mời 

 Thành viên có mặt 

Đang truy cậpĐang truy cập : 11


Hôm nayHôm nay : 1127

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 35174

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 6999514

 
Trang nhất » Tin Tức » Trang viết tuổi học trò 18:53 EDT Thứ hai, 21/10/2019

Trò chơi tuổi thơ

Thứ năm - 21/08/2014 23:48
Trò chơi tuổi thơ

Trò chơi tuổi thơ

Trò chơi tuổi thơ - Những trò chơi mà tụi nhỏ mê tít. Con trai thì thích đánh đáo, con gái yêu nhảy dây. Và tuổi thơ tôi cũng có một trò chơi mà tôi mê nhất - chơi thẻ
Chơi thẻ có lẽ chẵng còn xa lạ với bất kì đứa con gái nào. Nhưng để có một bộ thể đẹp mĩ mãn, tôi phải nhờ ông tôi gọt dũa cả buổi chiều từ cây tre trước ngõ và mười que thẻ tròn, dài hơn chiếc đũa ra đời như mười đứa trẻ xinh xắn sinh cùng lúc. Chúng tôi còn gom góp tiền mua một quả bóng bàn vàng chóe, nho nhỏ xinh xinh như quả cà trong vườn. Hội chơi có bốn người: Hai chị em tôi, chị Nga nhà ở đối diện và cái Thơ - đứa bạn hàng xóm học trên tôi hai lớp. Chiều nào chúng tôi cũng tụ tập trước sân ngồi trên thềm đá hoa thi nhau trõ tài. Dĩ nhiên luật chơi do chúng tôi đặt ra cũng gần giống như những nơi khác nhưng có mấy điều chị nga nghĩ ra, tôi thấy vô lí vô cùng! Toàn có lợi ích cho chị Nga! Vậy nên dù bé hơn tôi vẫn gân cổ cãi và không chịu đồng ý - chẳng hiểu sao mà hồi ấy tôi có tư tưởng “bình đẳng” tiến bộ như thế ! hai đứa kia sợ bị chị Nga giận, không chơi nữa nên về phe chị. Kết quả là tôi bị gán một chữ “kiêu” to tướng. Tức anh ách nhưng chẳng nhẽ không chơi, thôi đành chấp nhận, miễn sao chơi vui là được. Vì đơn giản là tôi chơi kém nhất bọn. Cứ nhìn kiểu tung bóng, “quăng” que vụng về của tôi thì biết. Thể tung tóe một đằng, bóng ném ở một nẻo, khiến tôi luôn ì à ì ạch ở phía sau, khi mà lũ bạn tôi đã qua hết ván này đến ván khác. Tất nhiên cũng có lúc “thiên tài” đột xuất trong tôi trỗi dậy, tôi leo lên đến thẻ mười và có thẻ múa kiếm điểm. Nhưng ôi thôi ! Bàn tay quay que vút ra tận ngõ, nhanh hơn cả tên lửa cũng nên và không ai khác, tôi lại phải chạy chạy lon ton ra nhặt nó về...Chưa hết, tôi còn có cái tật “xấu xí” và đến giờ vẫn chưa bỏ được là há miệng to ơi là to mỗi khi chuẩn bị bắt bóng (chắc để lấy thêm ôxi đấy mà). Đó luôn là trò hề để em tôi diễn đạt lại làm cả bọn cười nghiêng ngả, tôi ngượng chín mặt nóng ran nhưng lại quên ngay. Chiều vàng tràn ngập tiếng cười... 

      Có lần hăng quá, tôi ném luôn quả bóng xuống cán hố gần đấy. Mon mem lại gần bờ, tôi với tay...và ngã nhào xuống nước. Mẹ tôi kéo tôi lên và thật may mắn là tôi chưa uống ngụm nước nào. Ngồi trùm chăn co ro trên giường, tôi bất đắc dĩ nghe “bài dân ca” của mẹ. Mấy đứa bạn đứng nép sau cánh cửa khúc khích cười ... Nắng vàng chiều đầy sân... Mấy hồm sau, tôi lại trốn mẹ chuồn cửa sau sang nhà cái Thơ chơi. Tiếng bóng gõ xuống sân nhà vang vang, đều nhịp, tiếng que thẻ lách cách tạo thành thứ âm thanh thật êm ái quyến rũ ... Cả đến lúc ngủ, tôi còn mơ thấy mình đạt giải vô địch, bố mẹ mang hoa không ngớt chúc mừng, em tôi nhìn thán phục...Chao ôi! Thẻ ơi là thẻ! 

      Lên lớp 4, bố cấm tôi chơi nhiều để lo học hành. Lũ bạn, đứa đi học thêm, đứa ở nhà phụ mẹ, còn đâu thời gian nữa, tôi cũng bỏ thói quen chiều về chạy ào ra sân với bạn. Nhóm chơi thẻ tan rã. Nắng chiều thấy vắng vu vơ... Trò chơi tuổi thơ - trò chơi thẻ - trò chơi của cái tuổi ngây thơ và trong sáng, của những hồn nhiên, tinh nghịch và cũng lắm dại khờ mãi mãi là một kỉ niệm đẹp đẽ trong tâm hồn tôi.

                                                                                            Bùi Thị Huyền Diệu 
                                                                                Lớp 9A THCS Hoàng Xuân Hãn 
                                                               (Bài đã đăng ở Tạp chí Văn học tuổi trẻ tháng 8-2008)

 
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 
 Tin mới nhất 

 Thư viện ảnh 

 Văn bản mới 

TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ GIÁO DỤC ĐỨC THỌ
Địa chỉ: Thị trấn Đức Thọ - Huyện Đức Thọ - Tỉnh Hà Tĩnh
Website://pgdductho.edu.vn. Mail: vnomedia.vn@gmail.com

Công ty thiết kế website: VNOMEDIA. Liên hệ: 0989662498
Ghi rõ nguồn "pgdductho.edu.vn" ghi phát lại thông tin trên website này.
© Copyright Phòng Giáo dục và Đào Huyện Đức Thọ. All right reserved